Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sản xuất và buôn bán của người Việt xưa, đặc biệt là trong lĩnh vực nông nghiệp và thương nghiệp nhỏ lẻ. Thời xưa, khi việc làm ăn thường dựa vào sức người, vốn liếng ban đầu có thể là những vật dụng, hạt giống, hoặc một khoản tiền nhỏ tích cóp. Người nông dân cày cấy, người buôn bán nhỏ phải đối mặt với nhiều rủi ro từ thiên tai, mất mùa, hoặc thị trường biến động. Trong bối cảnh đó, việc "lăn lấy vốn" tức là dù kết quả thu hoạch không như ý, không có lãi, nhưng ít nhất cũng phải cố gắng để thu hồi lại được số hạt giống đã gieo, hoặc số vốn ban đầu để có thể tiếp tục cuộc sống và sản xuất cho vụ sau. Tương tự, người buôn bán dù không kiếm được lời nhưng cũng phải tìm cách bán để không bị lỗ vốn, để còn vốn xoay vòng cho lần buôn bán tiếp theo. Nó thể hiện sự khôn ngoan, thận trọng, và ý chí sinh tồn trong điều kiện kinh tế còn nhiều khó khăn, thiếu thốn.