Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của thành ngữ "Chạy có cờ" gắn liền với phương thức tổ chức và chỉ huy của người Việt xưa trong các hoạt động cộng đồng. Trong chiến tranh, các tướng lĩnh thường dùng cờ hiệu (cờ lệnh, cờ hiệu) với nhiều màu sắc và kiểu dáng khác nhau để truyền đạt mệnh lệnh cho binh sĩ, chỉ huy hướng di chuyển của quân đội, báo hiệu tấn công hay rút lui. Hình ảnh lá cờ tung bay trên chiến trường hay trong đoàn quân chính là biểu tượng cho sự chỉ huy tập trung, có mục tiêu thống nhất. Tương tự, trong các hoạt động sinh hoạt tập thể như đi săn, làm thủy lợi, hoặc các lễ hội, cờ cũng được sử dụng để tập hợp, dẫn dắt mọi người theo một hướng chung. Từ đó, hành động "chạy có cờ" trở thành một hình ảnh ẩn dụ cho việc làm việc có phương hướng, có người chỉ đạo, có mục đích rõ ràng, trái ngược với hành động tự phát, ngẫu nhiên, hoặc làm lén lút, mờ ám.