Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của ông cha ta về quy luật ứng xử trong các mối quan hệ xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp còn nhiều bấp bênh. Trong xã hội phong kiến, mối quan hệ gia đình, đặc biệt là giữa chị em, thường được đề cao. Tuy nhiên, khi gia đình lâm vào cảnh túng quẫn, tài sản cạn kiệt, mâu thuẫn về lợi ích cá nhân, miếng ăn có thể nảy sinh. Người ta có thể trở nên ích kỷ, xa lánh nhau để bảo toàn phần mình. Trái lại, trong môi trường làng xã, những người bạn bè, đồng nghiệp (như những người cùng làm chung một thửa ruộng, cùng tham gia một hội làng, hay cùng chịu chung một hình phạt) khi đối mặt với hoạn nạn chung, họ có xu hướng đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau để cùng vượt qua khó khăn. Sự đồng cam cộng khổ này đôi khi tạo nên sợi dây gắn kết bền chặt hơn cả tình thân trong những hoàn cảnh nhất định. Câu thành ngữ phản ánh một cách thực tế về sự biến đổi của tình cảm con người trước thử thách của cuộc sống.