Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, gắn liền với nền văn minh lúa nước và các vật dụng gia đình quen thuộc. Trong bối cảnh cuộc sống còn nhiều khó khăn, việc bảo quản lương thực, thực phẩm và các vật dụng khác là vô cùng quan trọng. Những vật dụng như chum, vại, nồi, niêu thường có miệng (mồm) và có thể được che đậy bằng một miếng sành, một mảnh vải (tương tự như một cái nắp). Việc "cắp mồm" hay "đậy nắp" không chỉ giúp giữ cho thức ăn không bị bụi bẩn, côn trùng xâm nhập mà còn hạn chế sự bay hơi, hư hỏng, giúp bảo quản lâu hơn. Từ kinh nghiệm thực tế đó, cha ông ta đã khái quát hóa thành bài học về cách giữ gìn lời nói, tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra do sự bất cẩn trong giao tiếp. Nó phản ánh quan niệm về tầm quan trọng của lời nói, coi lời nói như tài sản cần được gìn giữ cẩn thận, tránh buông lời bừa bãi.