Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người Việt xưa về vai trò của con dâu, con rể trong gia đình. Trong xã hội phong kiến, con dâu thường là người ở rể, gánh vác việc nhà, chăm sóc cha mẹ chồng. Một người con dâu hiền thảo, biết cách cư xử sẽ mang lại hòa khí, sung túc cho gia đình. Tương tự, người con rể được coi là sự bổ sung, là người cùng gánh vác trách nhiệm với gia đình vợ. Vì vậy, việc có được dâu hiền, rể thảo được xem là phúc đức lớn lao. Ngược lại, những người con dâu, con rể gian ngoa, lười biếng, không biết tôn trọng gia đình sẽ gây ra mâu thuẫn, bất hòa, ảnh hưởng đến sự yên ấm của gia tộc, đó là điều "vô phúc". Câu nói phản ánh quan niệm trọng dụng người hiền tài, đề cao đạo đức và lối sống có trách nhiệm trong việc xây dựng và gìn giữ hạnh phúc gia đình.