Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và đạo lý làm con sâu sắc của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, vai trò của người cha, người mẹ trong gia đình là vô cùng quan trọng. Họ là người lao động chính, vất vả nuôi nấng con cái nên người. Khi cha mẹ còn tại thế, họ lo toan, vun vén cho gia đình, con cái được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Bữa cơm gia đình ấm áp, đầy đủ là biểu tượng cho sự no ấm, hạnh phúc mà cha mẹ mang lại. Tuy nhiên, cuộc đời con người luôn có những biến thiên. Khi cha mẹ lần lượt ra đi, con cái dù đã lớn khôn cũng phải đối mặt với gánh nặng cuộc đời. Những gì trước đây cha mẹ để lại, hay tự bản thân con cái phải làm ra để sinh sống, bỗng trở nên nhạt nhẽo, đắng cay. Đó không chỉ là sự mất mát về vật chất mà còn là sự cô đơn, trống vắng khi không còn điểm tựa tinh thần. Sự đắng cay này đến từ sự nhận thức về công lao trời biển của cha mẹ, về nỗi vất vả mà họ đã trải qua để nuôi dưỡng mình, và cả sự nuối tiếc khi không còn cơ hội báo hiếu.