Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ chính kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với hạt lúa và bữa cơm. Trong nền văn minh lúa nước, việc nấu cơm là một công việc hàng ngày, đòi hỏi sự khéo léo và hiểu biết. Người xưa nhận thấy rằng, nồi là vật dụng trực tiếp chứa nước và gạo, truyền nhiệt để nấu chín. Sự chắc chắn, giữ nhiệt tốt của cái nồi, cùng với lượng nước vừa đủ và ngọn lửa phù hợp, quyết định thành công của nồi cơm. Ngược lại, cái vung, dù cần thiết để giữ hơi nóng, nhưng bản thân nó không thể làm cho cơm chín nếu nồi không đảm bảo chất lượng hoặc cách nấu sai. Bối cảnh xã hội xưa còn đề cao sự giản dị, thực chất, coi trọng những giá trị nội tại hơn là hào nhoáng bên ngoài. Câu nói này phản ánh tư duy trọng thực chất, ghét hình thức, đề cao vai trò của yếu tố quyết định, cốt lõi trong mọi sự vật, hiện tượng.