Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Con vua, vua dấu, con chúa, chúa yêu" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà chế độ vua chúa và tầng lớp quý tộc, quan lại nắm giữ quyền lực tối thượng. Trong xã hội này, sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, trên dưới diễn ra rất rõ rệt. Con cái của vua, chúa, quan lại được hưởng những đặc quyền, đặc lợi mà người thường không có được. Vua chúa không chỉ yêu thương, chiều chuộng con cái mình mà còn có những hành động che chở, bảo bọc để con cái họ khỏi những tai ương, sóng gió của cuộc đời, thậm chí là khỏi những ánh mắt soi mói, dèm pha của triều đình hay xã hội. Ngược lại, con cái của những người dân thường, những người lao động nghèo khổ, luôn phải đối mặt với cuộc sống khắc nghiệt, thiếu thốn. Từ thực tế quan sát đời sống xã hội, nhân dân đã đúc kết nên câu thành ngữ này để vừa nói lên sự thật về đặc quyền của con vua, con chúa, vừa thể hiện sự bất bình, chạnh lòng trước sự khác biệt quá lớn giữa các tầng lớp trong xã hội xưa.