Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'Cú có, vọ mừng' bắt nguồn từ kinh nghiệm quan sát đời sống nông nghiệp và tự nhiên của người Việt xưa. Cú là loài chim săn mồi, thường hoạt động về đêm và tiếng kêu của nó bị nhiều người coi là điềm gở, báo hiệu điều không may. Ngược lại, vọ (hay còn gọi là chim sẻ, chích chòe...) là những loài chim nhỏ, thường bị cú rình bắt. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, ví dụ như khi cú bắt được một con mồi lớn, nó có thể sẽ để rơi vãi một phần thức ăn hoặc mồi săn của nó. Khi đó, những con vọ nhanh nhẹn có thể sẽ nhặt được những mẩu vụn đó để làm thức ăn cho mình. Hoặc, một cách hiểu khác, đôi khi những kẻ thù của kẻ thù lại trở thành bạn. Nếu cú là kẻ thù chung của một loài nào đó, thì việc cú xuất hiện có thể đồng nghĩa với việc kẻ thù của chúng bị tấn công, và điều đó lại mang lại niềm vui cho những kẻ yếu thế hơn. Hoặc có thể ám chỉ những trường hợp kẻ mạnh săn mồi, làm xáo trộn môi trường, tạo cơ hội cho kẻ yếu hơn kiếm ăn từ tàn dư. Do đó, sự xuất hiện của 'điềm gở' (cú) lại mang lại 'niềm vui' (mừng) cho loài bị hại (vọ), tạo nên một nghịch lý đầy tính châm biếm về bản chất cơ hội.