Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống và sản xuất của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh giao thông và vận tải còn thô sơ. "Xe" ở đây có thể là xe cút kít, xe kéo, hay các loại xe ngựa thô sơ dùng trong nông nghiệp hoặc sinh hoạt. Việc "cụt trục" khiến chiếc xe không thể lăn bánh, trở nên vô dụng. "Tượng" là con voi, một loài vật to lớn, khỏe mạnh, từng được sử dụng trong chiến tranh, khai thác gỗ hoặc làm phương tiện chuyên chở ở một số vùng. "Què" là bị thương ở chân, khiến voi đi lại khó khăn, giảm sút sức lực và hiệu quả công việc. So sánh hai tình cảnh, người xưa nhận thấy rằng một chiếc xe bị hỏng trục tuy không đi được nhưng có thể sửa chữa, thay thế bộ phận, hoặc dùng vào mục đích khác. Còn một con voi bị què chân, nhất là trong thời kỳ y học thú y chưa phát triển, việc chữa trị rất khó khăn, có thể dẫn đến tàn phế vĩnh viễn, ảnh hưởng lớn đến giá trị sử dụng. Từ đó, câu nói đúc kết kinh nghiệm: thà chịu một thiệt hại có thể xoay sở còn hơn là rơi vào cảnh bất lực, tồi tệ.