Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Đá kêu, rêu mọc" bắt nguồn từ kinh nghiệm quan sát thế giới tự nhiên và quy luật lao động của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Người nông dân quen thuộc với việc quan sát sự vật, hiện tượng xung quanh để đúc rút bài học. Đá là vật cứng rắn, bền vững, nhưng nếu để yên một chỗ, không ai tác động, thì cũng sẽ bị thời gian làm cho phủ kín bởi rêu phong, tượng trưng cho sự trì trệ, mục nát. Ngược lại, một tảng đá được sử dụng, có thể là để xây dựng, làm công cụ, sẽ không bị rêu phong che phủ. Điều này phản ánh tư duy thực tiễn, coi trọng lao động và sự vận động không ngừng. Nó cũng có thể liên hệ đến việc nếu một người không lao động, không rèn luyện, không cống hiến thì sẽ trở nên vô dụng, bị lãng quên như tảng đá phủ đầy rêu. Câu nói này nhấn mạnh giá trị của sự vận động, hoạt động và ý nghĩa của việc sử dụng thời gian một cách hiệu quả.