Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm đạo đức Nho giáo và Phật giáo ảnh hưởng sâu đậm trong văn hóa Việt Nam thời phong kiến. "Dâm" là ham muốn nhục dục, trái với luân thường đạo lý, thường dẫn đến sự suy đồi, bại hoại. Trong xã hội xưa, coi trọng đạo đức, gìn giữ thuần phong mỹ tục, những hành vi phóng túng, trái luân lý bị lên án mạnh mẽ vì nó có thể gây tan vỡ gia đình, ảnh hưởng đến nề nếp xã hội. "Tang" là sự mất mát, tang thương, ý chỉ hậu quả xấu. "Đạo" ở đây không chỉ con đường tu hành Phật pháp mà còn là con đường đạo đức, làm người theo quan niệm Khổng giáo. "Vô tích" là không có dấu vết, không để lại thành tựu, ý nói cuộc đời trôi qua vô nghĩa, không đóng góp gì cho xã hội, cho bản thân. Câu nói này ra đời trong bối cảnh xã hội đề cao giá trị đạo đức, luân lý, nhằm răn đe, giáo dục con người tránh xa những cám dỗ, tập trung vào việc tu dưỡng đạo đức, làm việc thiện để cuộc đời có ý nghĩa.