Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm thực tiễn sản xuất nông nghiệp và đời sống sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là tại hai vùng đất được nhắc đến là Thượng Nông và Cổ Chử. Thượng Nông (nay thuộc tỉnh Thái Bình) và Cổ Chử (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) đều là những vùng có truyền thống lúa nước lâu đời, nơi hoạt động canh tác nông nghiệp giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế và đời sống xã hội. Trong xã hội nông nghiệp truyền thống, phụ nữ thường được giao phó nhiều công việc nội trợ và cả những công việc ngoài đồng như cấy, gặt, làm cỏ, chăm sóc lúa... vì họ có sự khéo léo, tỉ mỉ và sức bền phù hợp với các công đoạn đòi hỏi sự kiên nhẫn. Ngược lại, đàn ông thường đảm nhiệm những công việc nặng nhọc hơn, cần sức khỏe và sự quyết đoán như cày bừa, kéo lưới, làm thủy lợi, hoặc những công việc thương mại, đi xa. Việc lưu truyền câu nói này cho thấy sự quan sát tinh tế của người xưa về sự phân công lao động này, coi đó là lẽ tự nhiên, là yếu tố đảm bảo sự vận hành ổn thỏa của gia đình và cộng đồng. Nó cũng có thể phản ánh sự tự hào về năng lực lao động của phụ nữ Thượng Nông và đàn ông Cổ Chử, góp phần củng cố bản sắc văn hóa địa phương.