Nguồn gốc và Xuất xứ
Tục ngữ này bắt nguồn từ quan niệm dân gian về nhân tướng học, một lĩnh vực đã tồn tại từ lâu đời ở nhiều nền văn hóa, trong đó có Việt Nam. Dưới góc nhìn của người xưa, hình dáng, kích thước và vị trí của các bộ phận trên khuôn mặt có thể tiết lộ nhiều điều về tính cách, vận mệnh, tài lộc và sức khỏe của một người. Đối với đàn ông, mũi được coi là trung tâm của khuôn mặt, là nơi "chỉ huy" các bộ phận khác và liên quan trực tiếp đến sự nghiệp, tài vận của người đó. Một chiếc mũi cao, thẳng, đầy đặn thường được cho là biểu hiện của người có chí lớn, cương trực, làm ăn phát đạt. Ngược lại, phụ nữ, theo quan niệm truyền thống, thường được đánh giá qua cái miệng. Miệng chúm chím, răng đều, môi son thường được xem là tướng của người phụ nữ phúc hậu, có duyên, biết vun vén cho gia đình, nói năng nhỏ nhẹ, khéo léo trong ứng xử, góp phần giữ gìn hòa khí và tài lộc cho nhà chồng. Quan niệm này phản ánh một phần xã hội phong kiến, nơi vai trò của người phụ nữ chủ yếu gắn liền với gia đình và đời sống nội trợ.