Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này phản ánh rõ nét đời sống kinh tế và xã hội của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Trong các gia đình nông thôn, tài sản chính thường là ruộng đất, trâu, bò, vật dụng sinh hoạt. Khi cha mẹ chia ruộng đất cho các con trưởng thành lập gia đình riêng, việc phân chia sao cho công bằng, không ai thiệt thòi là điều vô cùng nan giải, dễ gây mâu thuẫn. Bên cạnh đó, trong các công việc chung của làng xã như xây dựng đình chùa, làm thủy lợi, hoặc khi đối mặt với thiên tai, hoạn nạn, việc đóng góp 'chia nhau' để cùng giúp đỡ đòi hỏi sự tự nguyện và hy sinh lợi ích cá nhân. Ngược lại, nếu chỉ một người hoặc một nhóm nhỏ gánh vác, họ có thể 'giàu' hơn về công lao hoặc vật chất được ban thưởng, nhưng nếu chia cho cả cộng đồng thì lại trở nên 'khó' vì sự chung chung, thiếu trách nhiệm cá nhân của số đông.