Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Được bạc thì sang, được vàng thì lụi" có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và thực tiễn kinh tế - xã hội của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp và thương mại sơ khai. Vào thời xưa, vàng thường được tích trữ dưới dạng thỏi, miếng lớn và hay được cất giữ kỹ càng ở nơi kín đáo. Việc phô trương sự giàu có bằng vàng có thể thu hút sự dòm ngó của kẻ xấu, dẫn đến trộm cắp, cướp bóc, hoặc thậm chí là sự nghi kỵ, oán ghét từ những người xung quanh, làm gia đình bất an, dễ dẫn đến 'lụi bại'. Ngược lại, bạc thường được chế tác thành đồ trang sức, đồ dùng có giá trị thẩm mỹ, hoặc được sử dụng trong giao dịch nhỏ lẻ. Việc sở hữu và sử dụng bạc một cách tinh tế, khéo léo có thể nâng cao vị thế xã hội, thể hiện sự sang trọng, quyền quý mà không quá phô trương, do đó ít gây ra tai họa hơn, mang lại 'sự sang' một cách ổn định và bền vững. Câu nói này còn phản ánh quan niệm về 'họa phúc' đi kèm với tài sản, rằng của cải nhiều chưa chắc đã tốt nếu không đi kèm với sự khôn ngoan, đức hạnh và thái độ sống đúng mực.