Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống sinh hoạt và giao tiếp của người Việt xưa. Trong các cuộc đối thoại, tranh luận từ những vấn đề nhỏ trong gia đình, làng xóm đến những vấn đề lớn hơn, người ta nhận thấy một quy luật tâm lý: khi một người nắm giữ phần đúng, có đầy đủ bằng chứng và lý lẽ, họ có thể tự tin để tranh luận, giải thích tường tận cho đến khi đối phương hiểu ra hoặc chấp nhận. Ngược lại, người đang ở thế yếu, biết mình sai hoặc thiếu lý lẽ thuyết phục, thường có xu hướng "cãi cố", tức là bám chặt vào lập luận sai lầm của mình, dùng lời lẽ vòng vo, thậm chí là đôi co để né tránh sự thật hoặc làm cho vấn đề trở nên phức tạp hơn. Điều này có thể xuất phát từ lòng tự trọng cá nhân, sự sĩ diện, hoặc đôi khi là sự thiếu hiểu biết. Trải qua thời gian, kinh nghiệm này được đúc kết thành câu tục ngữ để nhắc nhở mọi người về thái độ ứng xử khi tranh luận.