Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Được lòng bà vãi, mất lòng ông sư" bắt nguồn từ bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà vai trò của tôn giáo, cụ thể là Phật giáo, và các mối quan hệ làng xã có ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống người dân. "Bà vãi" thường là những người phụ nữ giàu có, có địa vị trong làng, họ thường xuyên đóng góp tiền bạc, công sức cho việc xây dựng và duy trì chùa chiền. Họ có tiếng nói quan trọng trong cộng đồng, và việc làm vừa lòng họ có thể mang lại lợi ích, sự ủng hộ hoặc tránh được tai mắt. Ngược lại, "ông sư" là người đứng đầu trong chùa, có vai trò lãnh đạo tinh thần. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, quan điểm hoặc lợi ích của "ông sư" có thể xung đột với ý muốn của "bà vãi" hoặc cộng đồng dân làng. Việc cố gắng làm hài lòng cả hai phe phái với những quan điểm, lợi ích khác nhau là điều vô cùng khó khăn. Nếu một người cố gắng chiều lòng "bà vãi" thì có thể vô tình làm phật lòng "ông sư" do những xung đột về quan điểm, hoặc ngược lại. Do đó, câu thành ngữ phản ánh thực tế phức tạp trong các mối quan hệ xã hội, đặc biệt là mối quan hệ giữa người dân và các bậc chức sắc tôn giáo, hoặc đơn giản là giữa các nhóm người có lợi ích và quan điểm khác nhau trong một cộng đồng.