Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp còn nhiều khó khăn. Để có được một bữa ăn 'ngon' hay một sự giúp đỡ từ bên ngoài (như vay mượn lương thực, nhận quà biếu), người nhận thường phải tốn kém, vất vả, hoặc mang ơn người cho rất nhiều. Giá trị của bữa cơm 'người' thường được quy đổi không chỉ bằng vật chất mà còn bằng tình cảm, công sức, hoặc nghĩa vụ phải đáp lại sau này, mà những thứ này có thể lớn hơn gấp nhiều lần so với những gì mình bỏ ra ban đầu. Trong xã hội xưa, việc giữ gìn mối quan hệ láng giềng, họ hàng, hoặc thể hiện sự biết ơn, đền đáp là rất quan trọng, do đó, một 'bữa cơm người' có thể kéo theo những cam kết hoặc nghĩa vụ lâu dài, tương đương với 'mười bữa cơm nhà'.