Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn sâu xa từ xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà vai trò và vị trí của người đàn ông và người phụ nữ được phân định rõ ràng theo "tam tòng tứ đức". Quan niệm "trọng nam khinh nữ" ăn sâu vào tiềm thức, coi đàn ông là trụ cột, người làm việc lớn, còn phụ nữ chỉ nên ở nhà "nội trợ", chăm sóc gia đình. Tiếng gà trống gáy vào buổi sáng là biểu tượng cho sự khởi đầu một ngày lao động, cho vai trò làm chủ, làm người quyết đoán của người đàn ông. Ngược lại, gà mái chỉ quàng quạc, đẻ trứng, chăm sóc con. Khi gà mái gáy như gà trống, đó là một sự "trái khoáy", một dấu hiệu của sự đảo lộn trật tự, không còn "quân vương" đúng nghĩa. Phụ nữ "đứng ra" làm những việc "của đàn ông" như nắm quyền quyết định, nói năng, hành động "như đàn ông" bị coi là sự "lộn xộn", đi ngược lại với "thuận", "tự nhiên", dẫn đến "lụn bại", suy vong là điều tất yếu trong quan niệm của người xưa.