Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu tục ngữ này bắt nguồn sâu xa từ nền văn minh lúa nước và cơ cấu xã hội phụ quyền truyền thống của Việt Nam. Trong xã hội xưa, người phụ nữ thường được đánh giá dựa trên việc lập gia đình và sinh con. Hôn nhân không chỉ là sự gắn kết tình cảm mà còn là sự đảm bảo về mặt kinh tế và địa vị xã hội. Người phụ nữ có chồng, có gia đình sẽ có người cùng gánh vác, che chở, đảm bảo cuộc sống no đủ, sung túc, giống như dòng sông luôn có nước để tưới tiêu cho đồng ruộng, mang lại sự sống. Ngược lại, người phụ nữ chưa chồng thường phải đối mặt với nhiều khó khăn, cô đơn, không có chỗ dựa, dễ bị tổn thương và có thể bị xem là gánh nặng hoặc không toàn vẹn, giống như chiếc lược bị gãy răng thì không thể chải tóc, trở nên vô dụng.