Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Gần thì cha, xa thì chúa" có nguồn gốc từ kinh nghiệm sống và quan sát của người Việt xưa về bản chất của một số mối quan hệ xã hội. Trong xã hội phong kiến, mối quan hệ giữa người dân và quan lại rất xa cách. Tuy nhiên, khi dân chúng có việc cần nhờ vả hoặc khi quan lại có dịp tiếp xúc gần gũi, thái độ của cả hai phía có thể thay đổi. Người dân có thể tỏ ra kính trọng, lễ phép quá mức, như gọi "quan lớn", "chúa công" để lấy lòng. Ngược lại, một số kẻ nịnh thần, a dua cũng có thể thay đổi thái độ của mình. Khi ở gần người có quyền thế, họ tỏ ra răm rắp, nghe lời, gọi "cha", "mẹ" để nịnh nọt. Nhưng khi đã xa rời vòng ảnh hưởng, họ lại trở mặt, tỏ thái độ khinh thường hoặc phủ nhận. Câu thành ngữ đúc kết bài học về sự giả tạo, cơ hội và khuyên con người phải nhìn nhận đúng bản chất, đừng để bị lừa dối bởi những biểu hiện bề ngoài.