Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ nền văn minh lúa nước của Việt Nam, nơi hạt lúa, hạt gạo là lương thực chủ yếu và là thước đo sự no đủ của mỗi gia đình. Trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp tự cung tự cấp xưa, thiên tai, mất mùa là những mối đe dọa thường trực. Khi đói kém xảy ra, người dân không thể trông chờ vào may mắn mà phải tự xoay sở. Bên cạnh lúa gạo, khoai, sắn, ngô, hoặc các loại rau củ khác là những thực phẩm dự phòng quan trọng. Việc 'nạo khoai' khi hết gạo thể hiện kinh nghiệm sinh tồn quý báu, sự nhạy bén trong việc tận dụng nguồn tài nguyên sẵn có để đối phó với tình trạng thiếu thốn lương thực, đảm bảo cuộc sống qua cơn hoạn nạn. Nó cũng cho thấy nét văn hóa coi trọng sự tiết kiệm, không lãng phí và luôn có kế hoạch dự phòng.