Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu "Kẻ Cài reo, kẻ Treo khóc" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, một xã hội mà giai cấp địa chủ bóc lột sức lao động của nông dân. "Kẻ Cài" có thể ám chỉ những địa chủ, phú nông, quan lại giàu có, thu gom ruộng đất, bóc lột sức lao động của người khác, do đó họ có cuộc sống sung túc, "reo" ca. Ngược lại, "kẻ Treo" là những người nông dân nghèo, bị bần cùng hóa, mất hết ruộng đất, phải làm thuê làm mướn, nợ nần chồng chất, cuộc sống lầm than, chỉ biết "khóc" than cho số phận. Sự chênh lệch này càng trở nên rõ nét trong các mùa vụ nông nghiệp, khi những người giàu có thì thu hoạch bội thu, còn người nghèo thì bế tắc, không đủ ăn. Câu ca dao này phản ánh một cách chân thực thực trạng xã hội, là tiếng nói tố cáo sự bất công và là lời than thở của những người lao động nghèo khổ.