Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu nói này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống của người nông dân Việt Nam trong thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân biệt giàu nghèo, đẳng cấp xã hội rất rõ rệt. Cuộc sống của đa số nông dân vốn lam lũ, vất vả, "ăn chưa no, vác chưa đủ". Khi đối mặt với những thiên tai như hạn hán, lũ lụt, mất mùa, hoặc những áp bức của tầng lớp thống trị, người nông dân càng cảm thấy thân phận mình nhỏ bé và khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, nếu họ còn đi so bì với những người còn khổ hơn mình, hoặc những gia đình lân cận cũng đang đói khổ, thì chỉ càng thêm đau khổ, oán giận mà không giải quyết được vấn đề gì. Kinh nghiệm thực tế cho thấy, thay vì than thân trách phận hay đố kỵ, việc giữ gìn sức lực, đoàn kết tương trợ nhau để cùng vượt khó sẽ hiệu quả hơn. Do đó, câu "Khó ăn phận khó, chớ có đọ chi" ra đời như một lời khuyên răn, một bài học về sự khôn ngoan trong ứng xử, một cách để giảm bớt áp lực tinh thần trong cuộc sống.