Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'Khỏi họng, bọng dơ' có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm quan sát đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp. 'Khỏi họng' là hành động phát ra âm thanh, tiếng nói, vốn dĩ không tốn nhiều công sức. Ngược lại, 'bọng dơ' ám chỉ sự không hiệu quả, lãng phí, hoặc thậm chí là những việc làm dơ bẩn, không mang lại giá trị tích cực. Trong lao động sản xuất, người nông dân xưa coi trọng hiệu quả thực tế, những lời nói sáo rỗng, khoe khoang mà không có hành động tương xứng thường bị coi là vô bổ, làm mất thời gian, công sức. Ví dụ, việc bàn tán, hứa hẹn nhiều mà không bắt tay vào làm, hoặc làm việc qua loa, cẩu thả, không sạch sẽ, không mang lại kết quả tốt đẹp, đều có thể được ví von là 'khỏi họng, bọng dơ'. Câu thành ngữ này ra đời như một lời nhắc nhở, phê phán nhẹ nhàng nhưng thâm thúy về thái độ sống và làm việc, đề cao sự chăm chỉ, hiệu quả và chân thực.