Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm quan sát, đánh giá con người trong đời sống xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là trong bối cảnh làng xã trọng tình nghĩa và đề cao sự khéo léo trong giao tiếp. Ông cha ta đã sớm nhận ra rằng, bản chất con người không phải lúc nào cũng bộc lộ ra bên ngoài một cách rõ ràng. Vẻ ngoài có thể dễ dàng che đậy, thay đổi, nhưng những gì thuộc về "gan" - ý chí, tâm tính, phẩm chất cốt lõi - lại khó che giấu hơn. Trong xã hội phong kiến, việc giao thiệp, làm ăn, buôn bán đòi hỏi sự tinh tế trong việc nhận diện người. Người khôn ngoan không chỉ dựa vào lời nói suông mà còn chú ý đến phong thái, cử chỉ, ánh mắt, cách ứng xử của đối phương. Họ "nhìn mặt" để đoán biết phần nào tính cách, địa vị xã hội, và qua đó có những phán đoán ban đầu. Ngược lại, người "dại" thường dễ bị lung lạc bởi những lời hứa hẹn, những biểu hiện bề ngoài hào nhoáng mà không nhìn thấu được bản chất thực sự bên trong. Câu nói phản ánh sự đề cao trí tuệ, sự tỉnh táo và kinh nghiệm sống của người xưa trong việc đối nhân xử thế.