Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và thực tiễn lao động, sản xuất của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp còn nhiều bấp bênh. Xưa kia, đời sống người dân còn khó khăn, "một miếng khi đói bằng một gói khi no". Khi giúp đỡ người khác, họ thường có tâm lý "bán anh em xa, mua láng giềng gần", "lá lành đùm lá rách". Tuy nhiên, nếu sự giúp đỡ đó vượt quá khả năng, không tính toán đến hoàn cảnh của bản thân, thì khi gặp thiên tai, mất mùa, hoặc bản thân gặp hoạn nạn, họ sẽ không có gì để tự cứu giúp. Hình ảnh "ăn mày" là biểu tượng cho sự khốn cùng, túng quẫn nhất, nhấn mạnh hậu quả nghiêm trọng của việc "làm phúc quá tay". Câu nói phản ánh sâu sắc đạo lý "tích cốc phòng cơ, tích hoàn phòng tai" (tích trữ lương thực phòng khi đói, tích trữ vải phòng khi rét) của người xưa.