Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Trong xã hội phong kiến, trâu là tài sản vô cùng quý giá, là đầu cơ nghiệp của người nông dân, là phương tiện sản xuất chính để cày cấy, làm ra lúa gạo. Sở hữu nhiều trâu đồng nghĩa với việc có tiềm lực kinh tế, có khả năng sản xuất tốt. Tuy nhiên, việc nuôi nhiều trâu đòi hỏi chi phí thức ăn, công sức chăm sóc lớn, và nếu người nông dân không có đủ đất đai để chăn thả, không có kỹ năng quản lý tốt, hoặc gặp phải thiên tai, dịch bệnh, thì việc sở hữu nhiều trâu có thể trở thành gánh nặng, dẫn đến tốn kém, hao hụt tài sản mà không mang lại hiệu quả tương xứng, từ đó dẫn đến nghèo đói. Ngược lại, 'rận' trong câu này không chỉ là con rận thực tế mà còn có thể là ẩn dụ cho những thứ 'nhỏ bé', 'dễ sinh sôi', hoặc ám chỉ những người có khả năng kiếm tiền từ những nguồn thu nhập nhỏ lẻ, hoặc từ những dịch vụ, buôn bán mà người xưa ít để ý, thậm chí là những hoạt động có phần 'nhạy cảm' nhưng lại mang lại lợi nhuận nhanh chóng. Nó phản ánh sự đa dạng trong các phương thức làm giàu, không chỉ bó hẹp trong nông nghiệp truyền thống mà còn hé lộ những con đường làm giàu khác, đôi khi có phần 'khác người' hoặc không được xã hội đánh giá cao về mặt đạo đức nhưng lại hiệu quả về mặt kinh tế.