Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của câu thành ngữ này gắn liền với truyền thuyết về Cao Biền, một thái thú người phương Bắc đô hộ nước ta vào cuối thế kỷ thứ IX. Tương truyền, Cao Biền là một kẻ tham lam, tàn bạo, lại tin vào thuật phong thủy, địa lý để củng cố quyền lực. Ông ta thường đi xem xét, đào bới các nơi được cho là huyệt đạo để triệt long mạch nước Nam. Có dị bản kể rằng, trong một lần đi xem xét địa thế vào buổi sáng sớm, khi cơ thể còn mệt mỏi, chưa tỉnh táo sau giấc ngủ, Cao Biền đã có dáng vẻ run rẩy, lẩy bẩy. Người dân địa phương chứng kiến cảnh đó đã lấy đó làm hình ảnh để châm biếm, chế giễu sự yếu kém, bất lực của kẻ xâm lược, từ đó hình thành nên câu thành ngữ "Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non". Câu này thể hiện tinh thần yêu nước, ý chí quật cường, không khuất phục trước kẻ thù của dân tộc Việt Nam.