Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn sản xuất nông nghiệp và chăn nuôi của người Việt xưa, mà cụ thể ở đây là nghề nuôi tằm và chăn nuôi lợn. Nghề nuôi tằm là một nghề đòi hỏi sự tỉ mỉ, cẩn trọng và tuân thủ nghiêm ngặt các quy trình. Tằm là loài côn trùng có vòng đời ngắn nhưng lại mang lại giá trị kinh tế cao thông qua việc sản xuất tơ. Đặc biệt, tằm rất nhạy cảm với sự thay đổi về nhiệt độ, độ ẩm và thức ăn. Nếu tằm bị đói, dù chỉ một bữa ăn quan trọng trong giai đoạn sinh trưởng, chúng sẽ bị suy yếu, chậm phát triển, thậm chí chết hàng loạt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến năng suất tơ. Ngược lại, lợn là vật nuôi có khả năng chịu đói tốt hơn. Dù nhịn đói một năm, lợn vẫn có thể phục hồi và sinh trưởng trở lại khi được cung cấp thức ăn đầy đủ, dù có thể chậm hơn. Tuy nhiên, thiệt hại về kinh tế do một năm lợn đói có thể không bằng thiệt hại tức thời và thảm khốc do tằm bị đói một bữa. Từ sự quan sát này, người xưa đã đúc kết thành câu tục ngữ để bài học trong nhiều lĩnh vực khác của đời sống.