Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, nơi mà nghề nông chiếm vị trí chủ đạo. 'Lưỡi cày' là một bộ phận quan trọng, không thể thiếu trong lao động sản xuất nông nghiệp. Khi một chiếc lưỡi cày bị mòn, cùn đi, nó trở nên vô dụng và có thể bị vứt bỏ. Việc ví khuôn mặt của người ăn xin với 'mặt lưỡi cày' cho thấy sự tàn tạ, hốc hác, mất đi sự tươi tắn, sinh khí. Hình ảnh 'ăn mày khắp chợ' diễn tả sự lang thang, không có nơi nương tựa, phải đi đến những nơi công cộng như chợ để kiếm sống. Nó cũng có thể xuất phát từ kinh nghiệm quan sát những người ăn xin thời xưa, họ thường có vẻ ngoài tiều tụy, khuôn mặt khắc khổ, và luôn di chuyển tìm kiếm lòng hảo tâm. Câu này phản ánh sự khắc nghiệt của cuộc sống, sự phân hóa giàu nghèo và thái độ phê phán đối với những người lười biếng, ăn bám.