Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Miệng sao, ngao vậy' có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và quan sát thế giới tự nhiên của người Việt xưa, đặc biệt là trong môi trường nông nghiệp lúa nước. Con ngao, một loài động vật thân mềm sống ở vùng nước lợ hoặc biển, có đặc điểm là vỏ cứng bao bọc, khi gặp nguy hiểm hoặc để bảo vệ mình, nó sẽ khép chặt hai mảnh vỏ, nằm im, trông bề ngoài có vẻ không làm gì cả. Tuy nhiên, bên trong vỏ, con ngao vẫn có thể hoạt động, lọc thức ăn và duy trì sự sống. Người xưa đã quan sát đặc tính này của con ngao và liên hệ với cách cư xử, lời nói của con người. Họ nhận thấy có những người bề ngoài tỏ ra nói năng nhỏ nhẹ, khéo léo, có vẻ hiền lành ('miệng sao'), nhưng thực chất bên trong lại có những suy nghĩ, hành động mưu mô, ích kỷ hoặc không đáng tin cậy, giống như con ngao chỉ im lặng bên ngoài nhưng bên trong vẫn sống. Hoặc cũng có thể hiểu theo hướng, người ta nói ra những lời lẽ hay ho, nhưng hành động thực tế lại không làm gì cả, chỉ im ỉm như con ngao. Qua đó, câu thành ngữ đã ra đời để phê phán sự giả tạo, không trung thực trong lời nói và hành động.