Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ trong đời sống nông nghiệp lúa nước, nơi gia đình thường đông con để có thêm sức lao động. Trong bối cảnh xã hội xưa, người phụ nữ gánh vác việc nhà, sinh con đẻ cái và nuôi nấng chúng khôn lớn là một gánh nặng vô cùng lớn lao. Họ hy sinh cả tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả hạnh phúc riêng để lo cho con cái. Việc 'một mẹ nuôi chín mười con' thể hiện sự tần tảo, đức hy sinh cao cả đó. Tuy nhiên, khi con cái lớn lên, mỗi người lại có cuộc sống riêng, có gia đình riêng, và đôi khi vì mải lo toan cho gia đình mình mà quên đi công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Hoặc do cuộc sống khó khăn, con cái dù muốn cũng khó lòng phụng dưỡng cha mẹ một cách trọn vẹn. Câu tục ngữ là đúc kết kinh nghiệm sống, là lời nhắc nhở về đạo lý làm con, về sự biết ơn và đền đáp công lao của cha mẹ.