Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt và sản xuất của người Việt xưa. Thời xưa, vải vóc là một mặt hàng có giá trị, dùng để may quần áo mặc. Áo là trang phục thiết yếu, và việc mua một chiếc áo hoàn chỉnh thường được tính toán kỹ lưỡng, do đó người bán có thể đưa ra mức giá hợp lý để cạnh tranh. Ngược lại, giẻ lau, tức là những mảnh vải vụn, thừa ra sau khi may vá, thường không có giá trị cao. Tuy nhiên, nếu người ta có nhu cầu mua giẻ lau với số lượng lớn hoặc cho những mục đích đặc biệt, người bán có thể đội giá lên. Hơn nữa, giẻ lau thường nhanh hỏng, dễ rách, nên dù mua với giá rẻ ban đầu, việc thay thế liên tục cũng tốn kém. Câu nói phản ánh tư duy thực tế, coi trọng sự bền vững và giá trị sử dụng lâu dài của người nông dân, những người luôn cân đo đong đếm trong chi tiêu.