Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn sâu xa từ nền nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam. "Mùa đứt trối" ám chỉ giai đoạn sau vụ gặt mùa, khi mọi công sức đã bỏ ra nhưng tàn dư của vụ mùa (gốc rạ, rơm rạ) vẫn còn trên đồng ruộng. Giai đoạn này tiềm ẩn nguy cơ: trâu bò thả rông có thể bị vấp ngã, gãy chân vào gốc rạ, hoặc phá hoại mùa màng vụ sau. "Chiêm bối rễ" là giai đoạn chuẩn bị cho vụ chiêm (vụ xuân), khi người nông dân phải làm đất, cày bừa, chuẩn bị cho vụ lúa mới. Tuy nhiên, việc này cũng rất khó khăn, đòi hỏi sức lực, công cụ và đôi khi phụ thuộc vào thời tiết. Nó thường diễn ra vào thời điểm giao mùa, thời tiết có thể thất thường, hoặc sau một vụ mùa bội thu hoặc mất mùa, tài nguyên (sức người, sức kéo, giống má) có thể đã cạn kiệt. Cả hai giai đoạn này đều là những thời điểm then chốt, tiềm ẩn nhiều rủi ro nhất trong chu trình sản xuất nông nghiệp, do đó dân gian đã đúc kết thành câu nói để nhắc nhở về sự vất vả và những thử thách khó khăn nhất.