Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn của người Việt Nam xưa, đặc biệt là trong đời sống nông nghiệp và sinh hoạt gắn liền với chăn nuôi. Heo nái là con vật quan trọng trong mỗi gia đình nông dân, không chỉ cung cấp thực phẩm mà còn là nguồn sinh sản, góp phần quan trọng vào kinh tế gia đình. Việc nuôi heo đòi hỏi công sức, chi phí, và sự chăm sóc cẩn thận. Ngược lại, "cái trôn" (hậu môn) của con heo, xét về giá trị sử dụng hay giá trị kinh tế trực tiếp, là bộ phận ít giá trị nhất, thậm chí không có giá trị gì. Việc so sánh "mười hũ vàng chôn" với "cái trôn con heo nái" là một cách nói phóng đại để làm nổi bật sự lãng phí. "Mười hũ vàng chôn" tượng trưng cho một khối tài sản lớn bị cất giấu, không sinh lợi, không phục vụ cho nhu cầu nào, tức là bị lãng phí hoàn toàn. Khi đặt nó ngang hàng, thậm chí còn thua kém một bộ phận không có giá trị của con vật nuôi, câu thành ngữ muốn cảnh tỉnh người ta rằng tiền bạc hay tài sản có nhiều đến mấy mà không biết cách làm sinh sôi, không dùng vào việc có ích, hoặc bị thất thoát, lãng phí một cách vô tình hay cố ý thì cũng chẳng khác gì một thứ bỏ đi, thậm chí còn tệ hơn.