Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ thực tiễn đời sống hôn nhân và gia đình truyền thống của người Việt Nam xưa, nơi mà mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu thường tiềm ẩn nhiều mâu thuẫn và xung đột. Trong xã hội phong kiến, phụ nữ khi lấy chồng thường phải sống chung với gia đình chồng, chịu sự quản lý và ảnh hưởng lớn từ mẹ chồng. Do địa vị xã hội của người phụ nữ còn hạn chế, cộng thêm những định kiến và khoảng cách thế hệ, việc con dâu trực tiếp bày tỏ quan điểm hay giải quyết mâu thuẫn với mẹ chồng là điều không dễ dàng. Vì vậy, để bày tỏ sự bất mãn, khó chịu hoặc không đồng tình với mẹ chồng, người ta thường dùng cách nói bóng gió, ám chỉ, hoặc thông qua người thứ ba. Câu thành ngữ ra đời như một lời khuyên nhủ, phê phán thái độ thiếu thẳng thắn, đôi khi là sự giả tạo trong mối quan hệ này, đồng thời đề cao giá trị của sự giao tiếp chân thành, đối mặt và giải quyết vấn đề một cách trực diện, dù có thể khó khăn.