Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu "Nắng ông Từa, mưa ông Gióng" bắt nguồn từ tín ngưỡng dân gian thờ cúng các vị thần cai quản thiên nhiên, trong đó có thần Mưa và thần Nắng. Trong văn hóa Việt Nam, các hiện tượng tự nhiên như mưa, nắng, gió, bão thường được gán cho các vị thần hoặc những nhân vật siêu nhiên có sức mạnh. "Ông Từa" có thể là tên gọi dân dã để chỉ thần Sét hoặc một vị thần nào đó liên quan đến sự khô hạn, nắng nóng, còn "Ông Gióng" lại gắn liền với hình tượng Thánh Gióng, người anh hùng làng Gióng đã đánh đuổi giặc Ân và được tôn thờ là một trong Tứ bất tử. Tuy nhiên, trong câu này, "Ông Gióng" được nhân hóa để chỉ hiện tượng mưa, có thể là do liên tưởng đến sức mạnh phi thường của ngài có thể khuất phục cả thiên nhiên, hoặc đơn giản là một sự phân công vai trò trong tín ngưỡng dân gian xưa, coi ngài là vị thần mang lại mưa, điều kiện thiết yếu cho mùa màng và sự sống. Bối cảnh ra đời của câu này gắn liền với nền văn minh lúa nước, nơi con người phụ thuộc hoàn toàn vào thời tiết. Những quan sát về sự biến đổi của nắng, mưa đã ăn sâu vào đời sống, kinh nghiệm canh tác và trở thành một phần của kho tàng tri thức dân gian.