Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ đời sống sinh hoạt và lao động của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn. "Cạp" ở đây có thể hiểu là phần cạp của quần hoặc váy, hoặc rộng hơn là những thứ tư trang, vật dụng cá nhân có giá trị mà người ta muốn giấu kín. "Cái thúng" là vật dụng quen thuộc, dùng để đựng lúa, gạo, hoặc các nông sản khác, có đáy kín và thành cao. Việc ngồi trong thúng mà lại cố giấu cái cạp quần hay váy bên trong cho thấy một sự vụng về, lóng ngóng trong hành động che giấu. Có thể hình dung, trong một bối cảnh cụ thể như khi đi chợ bán hàng, hoặc khi di chuyển, có ai đó mang theo tài sản có giá trị và muốn giấu kỹ, nhưng lại chọn cách ngồi vào thúng để che giấu, trong khi cái cạp quần hay váy lại vô tình hoặc cố ý lộ ra ngoài, tạo nên một hình ảnh vừa bi hài, vừa thiếu khôn khéo. Nó cũng có thể liên quan đến những trò lừa gạt nhỏ trong buôn bán, khi người bán cố tình giấu bớt hàng hoặc giấu đi những khuyết điểm của sản phẩm nhưng lại để lộ sơ hở.