Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu tục ngữ này bắt nguồn sâu xa từ nền văn minh lúa nước và cơ cấu xã hội phụ quyền truyền thống của Việt Nam. Trong xã hội nông nghiệp, sức lao động của con người là yếu tố then chốt. Tuy nhiên, người phụ nữ Việt Nam, dù không trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc ngoài đồng, lại đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc nội trợ, chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái, dệt vải, chăn nuôi và nhiều công việc khác. Sự khéo léo, đảm đang của người phụ nữ giúp duy trì sự ổn định, ấm no cho gia đình, bù đắp lại những thiếu hụt có thể có từ lao động của người con trai. Hơn nữa, trong quan niệm xưa, con gái khi lấy chồng sẽ sinh con, và con gái lại có thể tiếp tục vai trò gánh vác gia đình, tạo ra thế hệ tiếp nối. Do đó, mặc dù có thể không được coi trọng bằng con trai về mặt sức vóc hay địa vị xã hội, nhưng giá trị đóng góp của họ lại mang tính bền vững và bao quát hơn, được ví von là "hơn hai" phần so với "hơn một" của người con trai.