Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam nửa cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, thời kỳ Pháp thuộc. Chế độ thi cử Nho học vẫn còn tồn tại nhưng đã bị biến đổi. Các kỳ thi Hương, thi Hội, thi Đình vẫn được tổ chức, và những người đỗ cao như Cử nhân, Phó bảng, Tiến sĩ (gọi chung là "ông Nghè", "ông Cống", "ông Tú") được xã hội trọng vọng, xem như những người có học vấn uyên thâm, có khả năng làm quan. Song song đó, tầng lớp địa chủ, phú hào (bá hộ) với tiềm lực kinh tế mạnh mẽ cũng có ảnh hưởng lớn trong đời sống làng xã, họ chi phối cả về kinh tế lẫn xã hội. "Ông Kỳ" và "ông Thám" là cách gọi dân dã cho những người đỗ cao nhất trong hệ thống thi cử này (Kỳ thi Hội/Đình). "Bá hộ Quần Anh" là một nhân vật có thật hoặc hình tượng đại diện cho tầng lớp giàu có, có uy tín, thường đứng ra tổ chức các hoạt động công ích hoặc cai quản hương thôn. Sự xếp hạng "nhất, nhì, thứ ba" cho thấy sự cân bằng và tương quan giữa quyền uy học vấn và quyền uy kinh tế trong cấu trúc xã hội đương thời.