Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong giao tiếp ứng xử của người Việt xưa, vốn coi trọng sự hài hòa, tránh xung đột. Trong xã hội phong kiến, việc nói thẳng, nói thật, đặc biệt là nói điều trái ý người bề trên hoặc người có quyền lực, thường bị xem là thiếu tôn trọng, thậm chí là dại dột. Bên cạnh đó, trong đời sống sinh hoạt, đặc biệt là trong các mối quan hệ làng xã, việc giữ gìn hòa khí, tránh mích lòng nhau là vô cùng quan trọng. Vì vậy, người xưa đã đúc kết kinh nghiệm rằng dù sự thật có đúng đắn đến đâu, nếu trình bày không khéo léo, không đặt mình vào vị trí người nghe thì dễ gây ra hiềm khích, bất hòa. Hơn nữa, trong bối cảnh nông nghiệp, những lời khuyên bảo, góp ý về sản xuất, canh tác nếu không được trình bày một cách tế nhị, dễ khiến người nghe cảm thấy bị chê bai, thiếu kinh nghiệm.