Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người Việt xưa trong hoạt động chăn nuôi, đặc biệt là chăn nuôi trâu, bò - những con vật gắn bó mật thiết với đời sống nông nghiệp. Vào thời xưa, việc chăn thả và nhốt gia súc thường được thực hiện ở các khu vực đồng cỏ rộng lớn hoặc trong những khu vực dân cư chưa được quy hoạch chặt chẽ. Đàn gia súc, nhất là những con nghé con, thường rất hiếu động và dễ bị hoảng sợ. Nếu người chăn dắt lơ là, mất cảnh giác, hoặc để xảy ra sơ suất nhỏ trong việc trông giữ (ví dụ: hàng rào không chắc chắn, dây buộc lỏng lẻo), đàn vật nuôi có thể chạy tán loạn, xổng ra khỏi nơi nhốt hoặc khu vực chăn thả quy định. Việc đuổi bắt và thu thập lại một đàn vật nuôi đã chạy lung tung, đặc biệt là những con nghé con, vô cùng khó khăn, tốn nhiều công sức, thậm chí có thể dẫn đến mất mát, hư hại. Chính từ thực tế lao động, sinh hoạt này, ông cha ta đã đúc rút ra bài học về sự cẩn trọng và giữ gìn, hình thành nên câu thành ngữ.