Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm dân gian về lẽ đời, về sự báo ứng và cách đối nhân xử thế của người Việt xưa. Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, việc chôn cất người thân rất quan trọng. Khi sống, con người đã phải chịu biết bao nhiêu vất vả, lam lũ để mưu sinh, đối mặt với thiên tai, địch họa, với những eqta' trong cuộc sống. Sự vất vả đó đôi khi chỉ dừng lại ở mức độ 'ngâm da' - những tổn thương bên ngoài, những khó khăn có thể vượt qua. Tuy nhiên, sau khi chết, theo quan niệm tâm linh, người ta tin rằng linh hồn sẽ phải đối diện với sự phán xét cuối cùng của ông bà, tổ tiên, hoặc của thần linh. Lúc đó, những lỗi lầm, tội tình sẽ bị phơi bày, bị trừng phạt một cách thích đáng, sâu sắc hơn, như 'ngâm xương' - nơi chứa đựng bản chất cốt lõi của con người. Câu nói này còn phản ánh mong muốn về sự công bằng, rằng người sống nên có lòng bao dung, tha thứ với những lỗi lầm của người đã khuất, tránh bới móc, phán xét quá nặng nề, vì họ đã phải gánh chịu sự phán xét cuối cùng rồi.