Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ tín ngưỡng thờ Thổ công (thần Đất) và tục thờ cúng tổ tiên, thần linh của người Việt Nam xưa, đặc biệt là trong đời sống nông nghiệp. Người Việt tin rằng Thổ công là vị thần cai quản đất đai, là người mang lại sự màu mỡ cho đồng ruộng, mùa màng bội thu và sự bình yên cho dân làng. Do đó, họ luôn coi trọng việc thờ cúng Thổ công như thờ cha mẹ, mong cầu sự phù hộ độ trì. "Chúa nhà" là người chủ gia đình, người đứng đầu, có trách nhiệm gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong nhà, từ chuyện đồng áng, sinh con đẻ cái đến việc giữ gìn nề nếp gia phong. Mối quan hệ giữa Thổ công và Chúa nhà được ví như cha con, thể hiện sự gắn bó, trách nhiệm và sự phụ thuộc lẫn nhau. Thổ công ban ơn, còn Chúa nhà phải biết làm tròn bổn phận, chăm sóc gia đình, làm ăn lương thiện để xứng đáng với sự che chở của thần linh.