Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ quan sát đời sống và kinh nghiệm dân gian của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội có sự giao thoa giữa các giá trị truyền thống và những ảnh hưởng mới. Cây Ải Quan (thường được hiểu là cây có thân gỗ cứng, có thể dùng làm đồ mỹ nghệ hoặc vật dụng có giá trị) đại diện cho những thứ quý giá, hữu ích, đáng để trân trọng và gìn giữ. Ngược lại, cây Bồ Đề, dù mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc, nhưng trong một số cách diễn giải dân gian, nó có thể tượng trưng cho những thứ hư ảo, xa vời, hoặc những điều mang tính hình thức bề ngoài mà thiếu đi giá trị thực chất trong đời sống thường nhật. Việc đặt hai hình ảnh này cạnh nhau nhằm tạo ra sự tương phản, qua đó đúc kết bài học về sự phân biệt giá trị thực và giá trị ảo, giá trị bền vững và giá trị phù du. Có thể nó còn liên quan đến cách nhìn nhận về các chức vụ, quyền lực (Ải Quan) và sự tu hành, giác ngộ (Bồ Đề), khuyên con người phải tỉnh táo trước cả những cám dỗ vật chất lẫn những lời lẽ giáo điều.