Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà vai trò của người phụ nữ trong gia đình và sản xuất là vô cùng quan trọng. Trong nền văn hóa trọng nam khinh nữ, việc người đàn ông chê bai, không coi trọng vợ mình là một hành vi đáng lên án. Người ta quan sát thấy rằng, những gia đình mà người chồng biết nghe lời vợ, tôn trọng vợ, thì người vợ có xu hướng quản lý gia đình tốt hơn, lo toan việc nhà, việc đồng áng, chăn nuôi, buôn bán nhỏ lẻ, từ đó mà tài sản gia đình ngày càng sinh sôi, phát đạt. Ngược lại, những người chồng kiêu căng, tự mãn, coi thường vợ thường dẫn đến mâu thuẫn, xao nhãng công việc, thậm chí là làm hao tán tài sản. Câu tục ngữ này là kinh nghiệm dân gian đúc kết từ thực tiễn cuộc sống, là lời khuyên răn để xây dựng hạnh phúc gia đình bền vững, nhắc nhở mọi người, đặc biệt là nam giới, phải biết nhìn nhận đúng đắn giá trị của người phụ nữ và tầm quan trọng của sự hòa hợp trong gia đình.