Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu thành ngữ "Cơm đồ, nhà gác..." có thể được lý giải dựa trên bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là trong giai đoạn phong kiến hoặc cận đại, khi mà sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. "Cơm đồ" chỉ những món ăn ngon, được chế biến cầu kỳ, thường chỉ dành cho người giàu hoặc trong các dịp lễ hội, khác với "cơm trắng" hay "cơm độn" của người lao động nghèo. "Nhà gác" ám chỉ những ngôi nhà tầng, cao ráo, thể hiện sự sung túc, khác với những căn nhà tranh vách đất phổ biến của dân cày. "Nước vác" có thể hiểu là việc có nguồn nước sạch chảy đến tận nhà hoặc được gánh vác tiện lợi, một điều xa xỉ đối với nhiều làng quê thời đó. "Lợn thui" là thịt lợn được chế biến sẵn, cho thấy sự dư dả, không phải đợi đến khi có việc mới mổ lợn. "Ngày lùi, tháng tới" diễn tả cuộc sống nhàn hạ, không lo toan, trái ngược với sự bận rộn, quay cuồng theo mùa vụ của người nông dân. Đặc biệt, những hình ảnh "quần một ống, áo tầy gang" miêu tả trang phục kỳ dị, không theo mốt hay quy chuẩn, có thể là cách nói giảm nói tránh hoặc ám chỉ sự kệch cỡm. Cuối cùng, "trâu gõ mõ, chó leo thang" là những hình ảnh hoang đường, phi lý, thể hiện sự đảo lộn trật tự, bản chất vốn có của sự vật, con vật. Những hình ảnh này kết hợp lại vẽ nên bức tranh về một tầng lớp ăn chơi trác táng, giàu lên nhờ những con đường bất chính hoặc bổng lộc không chính đáng, sống xa hoa, lãng phí, quên đi giá trị lao động và đạo lý "an cư lạc nghiệp", "thắt lưng buộc bụng" của người Việt truyền thống.