Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu "Trẻ cậy cha, già cậy con" phản ánh sâu sắc quan niệm về gia đình phụ hệ và đạo hiếu trong xã hội Việt Nam truyền thống, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Khi còn trẻ, con cái chưa có khả năng tự lập, mọi gánh nặng sinh kế, giáo dục đều đặt lên vai cha mẹ. Người cha, người mẹ là trụ cột, là người bảo vệ, nuôi nấng con cái khôn lớn. Đến khi cha mẹ về già, sức khỏe suy giảm, không còn đủ sức lao động, thì con cái, đặc biệt là con trai (theo quan niệm xưa), có bổn phận chăm sóc, phụng dưỡng, là chỗ dựa tinh thần và vật chất. Điều này còn liên quan đến việc thờ cúng tổ tiên, duy trì hương hỏa gia tộc, mà vai trò đó thường thuộc về con cái. Do đó, sự phụ thuộc này mang tính hai chiều, là vòng tuần hoàn tự nhiên và là nét đẹp văn hóa "uống nước nhớ nguồn", "có công sinh thành, có nghĩa dưỡng nuôi" đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt.